Hoan trường ca – Chương 6

Hoan trường ca – Sát phá lang
Tác giả: Tộc trưởng chong xáng
Số chương: Tự đoán

Chương 6

Draco trán lạnh chạm gối, co quắp như trong trứng. Y thở hổn hển, nhưng hơi thở nặng bạt chẳng bung ra những u uất như chuông đồng dưới ngực y. Hơi thở y như đấm bông chém khí mà bật ngược lại trong vô vọng.

Mất rồi, mất cả rồi. Giờ thì mất cả rồi…

Gia tài bạc tỉ của gia đình y – mất rồi.

Lão cha quyền thế của y – mất rồi.

Tự kiêu tự ngạo của y – mất rồi.

Và cho đến cả tự trọng của y, có chăng cũng sẽ mất nốt?!

Y thoi thóp như cá chết nằm bệt dưới đất, chẳng dãy cũng chẳng đạp hay là gào thét phản kháng. Hoặc ít nhất là một cái rên la đau đớn cũng không. Có chăng bấy lâu nay y vẫn cứ luôn nhầm lẫn cảm giác chết lặng?!

Lúc y đứng giữa Phòng Bộ Án, thứ y cảm thấy không phải là chết lặng.

Lúc y cầm trên tay hai đồng tiền cuối, thứ y cảm thấy cũng không phải chết lặng.

Lúc y nhìn thấy căn nhà ám khói nơi phố nghèo, cảm giác đó cũng không phải chết lặng…

Hóa ra cái từ chết lặng nó chẳng phải là cái thứ mà chỉ cần tra từ điển là tự tưởng tượng ra. Hóa ra chết lặng không in trên mặt giấy phẳng phiu. Hóa ra chết lặng là thứ mà muốn hiểu được thì chỉ có cách chính mình trải qua.

Yết hầu y run run nhìn về tương lai của mình. Ai sẽ nhận một kẻ như y vào làm chung một cơ sở? Ai sẽ chịu tôn trọng y đây? Căn bản phẩm giá cơ bản của một con người mà y cố giữ cuối cùng cũng chỉ là bùn loãng vớt chẳng được mà thôi.

Y không giống như những kẻ khác. Ví như lão Snape, hắn có chỗ dựa là thầy Dumbledore – nhưng y làm gì có ai mà dựa dẫm?!

Y chợt nhận ra từ bé đến giờ y dựa hơi cha mình nhiều quá. Đến mức mà khi đột ngột rời khỏi ông, y bỗng hóa một con gà nhìn trời nhìn đất, dưới đáy mắt mịt mù toàn là chướng khí.

Nhà y có ba người, đáng ra thêm một người hay bớt một người sẽ cảm thấy thật rõ ràng. Thế nhưng trước đó y lại chẳng hề nhận ra – vẫn luôn ở trong một thế giới nhợt nhạt và bằng phẳng.

Mà mãi đến tận hôm nay, khi mịt mờ mở mắt, y mới chẳng còn thấy ông đâu nữa. Nhưng cái gì đã khiến y mở mắt, có chăng là mây mù đã tan bớt. Nó vén ra bức màn bi kịch để tự y nhìn thấy vai diễn của chính mình? Có chăng đây chính là lúc mà y không còn mụ mị nữa? Có chăng đây là lúc mà y phải tự biết sống?

Y run lên bần bật, hơi thở đứt đoạn liên hồi không mảy may chắp vá. Y để cha mình cõng đến mười mấy năm, bao nhiêu gập ghềnh cũng chẳng nhận ra, khiến y cho rằng cuối cùng thế giới này cũng chỉ có thế thôi…

Ruột y quặn từng đợt đau đớn, trên người toàn là ô nhục chúng nó để lại. Máu tràn qua mép khiến lưỡi y nhơn nhớp mùi rỉ sét tanh nồng.

Đám trai bản xong việc, chúng nó quay đầu định bước đi. Nào ngờ con chó chết Draco bỗng chống tay xiêu vẹo đứng lên. Y loạng choạng lùi xuống nửa bước, ôm cánh tay, cổ áo bị đè nhăn nhúm bẩn thỉu. Giọng y tái nhợt nói:

– Tiền của tao đâu.

Cả đám nghe xong thoáng cái giật mình, cho rằng bản thân nghe nhầm, nhìn nhau một lúc cuối cùng đồng loạt quay lại nhìn y. Bộ dáng y lếch thếch, áo sơ mi buông thõng bẩn thỉu lôi thôi, quần tây đen bụi bám lôm côm. Ngực y phập phồng không biết là do hô hấp khó khăn hay là đang đè lại đau đớn, y nói:

– Chúng mày bảo chỉ cần tao làm theo yêu cầu sẽ trả. Tiền của tao đâu.

Bản thân y bỗng nói xong thì cảm thấy da mặt mình lạnh toát như tờ. Cơ hồ da mặt không còn là của y, không còn do y điều khiển nữa. Thằng Dave bất ngờ, mặt nó nổi lên rõ ràng cái hứng thú khinh bỉ cùng thương hại. Mặt nó không điều khiển được mà nhếch lên:

– Tiền của mày? Vậy là mày muốn lấy lại mớ rác đó?

Draco hít xuống hơi lạnh. Vừa rồi y không xông lên đánh chúng nó trước là vì sợ chúng nó cho rằng bản thân cần tiền, cùng đồng thời không muốn nhận số tiền con con đó quan trọng với mình. Nhưng hiện tại y lại chủ động đòi lại. Có chăng nhân phẩm cao quý của y cũng đã quỳ gối?

Không. Là bị y trong giây phút vừa rồi cắt nát rồi.

Máu y lạnh ngắt chảy ngược xuống bụng, sống lưng cũng rời cả ra. Dave thấy thế, nó cười đến không làm chủ được – trong giọng cười của nó pha nhiều tạp âm của sự khinh bỉ và tàn nhẫn lắm. Nó cầm lại cái túi tiền con con kia, mở miệng túi ra thật lớn rồi nhòm vào trong. Thấy cũng chỉ là mấy đồng lẻ thì cười dài một hơi, chép miệng:

– Ôi chao! Mày cũng thật là đáng thương. Cái thứ này chắc mày cũng phải tiết kiệm như mạng sống. Được thôi, tao trả mày.

Nó nói xong thì vứt cả cái túi con con xuống vách đá. Cả đám trai bản hốt hoảng nhìn theo động tác của nó. Trong chúng nó toàn là bàng hoàng và hãi hùng. Chúng nó không có ý định làm thế, cũng cho rằng sau khi Draco bị đấm tơi tả cũng sẽ chẳng có mặt mũi mà đòi lại tiền đâu. Ai ngờ chúng nó đoán sai cả. Cảm thấy thằng Dave hôm nay có chút quá đáng – cơ mà chúng cũng bắt đầu sợ nó.

Draco lạnh mắt nhìn theo túi tiền, cuối cùng lại nhìn về cái mép nhếch nửa của Dave. Nó bĩu môi:

– Đó, tao trả rồi, xuống mà lấy đi.

Nói xong nó lại đủng đỉnh quay đầu. Đám kia thấy gương mặt trắng nhợt hóa đen thui của Draco, bỗng cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, cảm giác có áy náy, cúi đầu đi theo Dave.

Trong đầu chúng nó vẫn chỉ là suy nghĩ của mấy đứa trẩu tre, quả thực có ý làm người ta tức giận mà không làm gì được, nhưng không bao giờ làm quá đến mức đụng cả vào tự trọng quyền con người. Việc này hôm nay không khỏi làm chúng nó bắt đầu suy nghĩ. Đứa nào cũng u mịch, bước đi như bò ngốn cỏ, chầm chậm mà dai dẳng – quả thật trong đầu đứa nào cũng sẽ thi thoảng lóe lên ý định chạy ngược lại xin lỗi Draco. Nhưng không đứa nào làm cả. Vì chúng nó biết, xin lỗi nào cứu lại được tổn thương danh dự của người ta đâu.

Nhưng còn chưa hối lỗi được bao lâu chúng nó đã phải thần hồn nát thần tính mà nghe âm điệu thất thanh của thằng Dave. Nó xây xẩm ôm toc gáy, giữa kẽ ngón tay nó tràn qua vệt máu. Cả bọn còn chưa kịp hú hồn lần đầu đã thấy nó bị một bóng trắng lao như báo săn đè lên. Chỉ nghe huỵch huỵch thật mạnh, cả đám trơ mắt nhìn Dave bị đánh đến năm sáu cái bụm mặt mới ngớ ra hô hào nhau kéo Draco ra.

Nhưng mà lần này không còn như vừa rồi nữa. Chúng nó không rễ ràng gì bắt được cánh tay y, lại bị y vung chưởng tứ tung trúng đến vài ba cái. Vốn là vẫn có thể nắm được thế cục – dù rằng hơi vất vả. Nhưng chúng nó lại không ngờ…

Thằng đô con bên phải bỗng gào la lên một cái. Mắt mũi nó nhắm chặt, một tay nó bị Draco ngoạm thật chặt, tay còn lại cố đẩy đầu y ra. Y cắn như chó điên, cắn mãi chẳng chịu buông ra. Phải sau một lúc đám chúng nó mới cùng nhau tách được cái nanh chó của y ra.

Chúng nó nhìn vết cắn đỏ hoe máu tươi, miếng da miếng thịt cũng bị y cắn rách ra lồi lõm. Rõ ràng dấu răng là của con người mà tình trạng vết thương thì chẳng khác nào bị dã lang róc thịt.

Tiếp đó cả đám bị y dùng tay không đấm loạn xì ngậu, đứa nào cũng toét mỏ tím mặt. Túm được y thì y sẽ cắn, đánh thì cũng chẳng đánh lại cái liều mạng của y.

Người ta nói, lúc đánh trận, kẻ nào ham sống, nhất định sẽ phải chết- có thứ để mất nên mới không dám liều mình. Kẻ không có gì mới là kẻ đáng sợ nhất – vì hắn không ham sống, không luyến lưu và dám bán mạng. Mà chúng nó còn đang yên ấm làm sao đọ nổi con chó điên đã tẩu hỏa nhập ma không còn gì để mất kia.

Y cắn.

Y cào.

Y cấu.

Y gào lên những âm thanh chẳng của con người.

Ngó xuống mà xem. Nực cười làm sao?!

Y lao lên, túm lấy mái tóc xoăn sóng của thằng Dave. Còn chưa kịp phòng bị đã bị y túm lên như gà, nó tính đấm lại mà lực tay nó bỗng cũng chẳng trụ được, hụt một cái. Y kéo đầu nó lên rồi đập liên tiếp mấy lần xuống đất. Cứ mỗi một lần đập y lại như điên mà xoắn ra cả mớ tóc của nó ra. Đợi đến chân tóc của nó cũng rỉ ra những hột máu đỏ tím li ti, y cũng chẳng ghê tay mà nện xuống lần nữa.

Cả đám hốt hoảng kéo y ra, vẫn lại bị y cắn, y đấm.

Đúng là chó điên cùng đường. Đúng là không còn liêm sỉ.

Không, ngay cả nhân tính còn mất, huống hồ là liêm sỉ?!

Cuối cùng cả đám họp nhau trong ánh mắt hốt hoảng, quyết định ba thằng lao lên kéo y ra, chịu để y cắn đến bục xương, đám còn lại vội vã vực thằng Dave người bê bết máu lên thân, co cẳng chạy phóc đi. Ba đứa ở lại bị y dằng co vùng vẫy cắn xé liên hồi. Chúng nó bấy giờ có thể nghe rõ từ kẽ răng y phát ra tiếng hừ hừ gừ gừ chẳng giống người, trong lòng càng thêm hốt hoảng. Cuối cùng có đứa đập vào gáy y mấy lần liên tiếp, rồi nhân cơ hội y hơi buông lỏng mà chạy vội đi…

Draco bị vật ngã xuống đất, đôi mắt lừ đừ xám xịt nhưng máu điên vẫn còn chưa gục xuống. Y còn liều mạng lảo đảo chạy theo chúng nó không tha, hình như vẫn còn muốn đem chúng nó cắn chết mới chịu.

Nhưng cũng may hôm nay chúng nó ra đường vào giờ hoàng đạo, y đi vài bước thì lảo đảo vấp phải đá mà bụp mặt xuống đất. Chúng nó vội vã vừa chạy vừa ngoái đầu lại xem y liệu có đuổi kịp không, cuối cùng nhanh chóng biến mất…

Draco nằm bẹp trên bãi cỏ, máu me trên mặt bị hơi thở phì hò của y làm run lên. Răng y ken kết kêu lên ghê rợn. Sau đó giữa đồng không mông quạnh, một tiếng gào như đứt cổ vang lên. Đám chim dã trên cây hốt hoảng đập cánh.

Y run rẩy chống tay ngồi dậy, bàn tay nắm chặt đấm vào tảng đá vừa làm mình vấp ngã liên tục mấy tiếng bụp bụm mang theo cả tiếng răng rắc như xương gãy thịt nát.

Y đấm đến năm sáu cái, mắt y đỏ lựng, cay nồng như sắp nổ tung. Sống mũi y tê dại, hòa cùng máu đỏ trên mặt. Mặt như nhúm lại, da mặt đổ xô lên trán, lên mắt đến nhăn nheo méo mó. Những nhát đấm của y yếu dần, yếu dần rồi ngụm mất. Nước mắt căng nóng chảy chát hết cả gương mặt máu me bầm dập.

Y co chân tựa trán lên gối, vòng khuỷu tay ôm lấy đầu, khóc rưng rức…

Y khóc vì cái gì? Vì xấu hổ, vì mất kiểm soát, vì đau đớn, vì căm tức, vì khổ sở… Nhưng có lẽ y khóc vì tủi thân.

Tiếng khóc vủa y to dần, to dần rồi biến thành nức nở…

Lần đầu tiên y chịu thừa nhận, y nhớ cha mình quá. Y nhớ những lần ông bảo vệ y quá. Y nhớ những lần ông ôm mình dỗ dành quá. Và y cũng nhớ hơi thở của ông quá.

Y cứ khóc hu hu như chẳng còn chi để quan tâm nữa. Hóa ra y còn chưa đủ lớn. Hóa ra y vẫn cần ông lắm. Có chăng ông nghe tiếng y khóc lóc, sẽ lại đây và dỗ dành y không?

Con người cũng thật đến lạ. Vừa lúc rồi có thể hung hăng như chó dữ, cắn người vô tội vạ, đấm người chẳng ghê tay. Vậy mà có thể trong một khắc ôm mặt khóc như mèo.

~~~~~

Cả đám sau khi trêu chó đã chạy vội đến bệnh xá. Bà Pomfrey hú hồn trời mẹ nhìn đám học sinh tả tơi chạy vào xin cứu. Phải nói chúng nó đúng thàm chẳng dám nhìn, đứa nào đứa nấy bầm dập như táo thối, có đứa bị cắn đến bung thịt, có thằng cả đầu máu me be bét.

Còn chưa đến mười lăm phút sau , cô McGonagall đích thân chạy tới. Nhưng mà cô còn chưa vào phòng đã bị chặn ngay hành lang. Cô nhìn cô bé tóc xoăn, đôi mắt ảm đạm và nhợt nhạt, cô nói:

– Granger? Có chuyện gì sao?

Hermione không nhìn trực diện vào cô, giọng nói nhạt nhòa hờ hững:

– Em có chuyện này muốn thưa với cô.

Cô McGonagall nhìn vào trong bệnh xá, rồi lại nhìn lại dáng vẻ bất thường của Hermione, cuối cùng gật đầu…

Draco sau khi khóc xong, chậm rãi đi về kí túc xá. Nhưng y đi nhanh lắm, mắt y vẫn đỏ hoe, trán y tối sầm và gương mặt be bét máu. Quần áo y bẩn thỉu lếch thếch. Đi trên dãy hành lang, có mấy kẻ phường gian cứ hoài nhìn y bằng con mắt tò mò và đôi khi là thích chí.

Y lao vào phòng như kẻ điên ở giữa cơn nghiện. Lấy thường phục chạy vào nhà tắm.

Nước xả rào rào, mà y dùng bông tắm chà mình đến đỏ ửng. Trên người y có vết thương bầm tím, vết thương hở cũng chẳng ít. Thế nhưng tay y càng chà càng ác, ngay cả chỗ da lành cũng bị y chà đến sắp bung máu. Dường như y nghĩ đó là cách duy nhất để rửa đi cả ô nhục mà chúng nó để lại trên người mình.

Sau đó y thu dọn hết đồ đạc, dọn hết sách vở, quần áo – y dọn đến sạch bong như cá dọn bể. Thu dọn xong y lẻn ra ngoài trường. Giờ còn chưa đến cuối chiều, trường vẫn có thể ra vào bình thường. Hơn nữa trong khoảng thời gian y còn tác quai tác quái trong cái trường này đã biết được không ít đường đi có thể tránh người.

Thế là chẳng đến mười mười phút chừng, y đã mặt mũi kín mít chạy đến cái hẻm hôm trước bán đồ cũ. Chủ tiệm lần này không còn căng thẳng như lần trước nữa, nhưng vẫn đỡ trán.

– Nói đi, bố chú mày là đạo diễn đúng không? Sao mà mày toàn nghĩ ra mấy trò gây drama thế?

Chủ tiệm nhìn qua đống đồ y đem tới, toàn là sách vở và đồng phục. Gã liếc nhìn y mấy lần, sau đó phì phò điếu thuốc trầm ngâm câu giờ. Nhưng y vẫn rất kiên nhẫn mà chờ, không nói cũng chẳng rằng.

Đợi đến khi chủ tiệm bỗng tặc lưỡi nhẹ một tiếng, nói:

– Chậc, chú mày tính bùng học à?

Draco sống lưng rời rạc. Đúng, y muốn cúp học. Điều này không phải từ khi y cắn nhau với đám trai bản mới bắt đầu nghĩ tới mà cái suy nghĩ này đã hiện hữu trong lòng y từ lâu rồi. Có lẽ là từ khi nhìn thấy căn nhà cun cút mà mẹ con y đã ở đêm Giáng Sinh.

Y gật đầu, không nặng chẳng nhẹ thừa nhận. Chủ quán nhìn y, một lúc sau mồm nhả ra khói thuốc, nói:

– Làm sao mà bùng?

– Thiếu tiền.

Chủ tiệm nhíu mày, nhìn gương mặt sứt sẹo của y:

– Chú giỡn hả, trường có tính học phí đéo đâu. Có phải chú vay mượn lạng lãi, chủ nợ thuê xã hội đen đến múc không?

Draco hờ hững nói:

– Bớt xàm. Mua không?

Chủ tiệm nhe răng cười, thẳng lưng lên móc trong túi ra một bao thuốc, rút ra một điếu rồi đưa về phía y bảo:

– Làm điếu đi, nó giúp chú bớt căng hơn đấy. Tuổi trẻ các chú thực sự còn nóng lắm, đi một bước còn chưa kịp nghĩ đến bước kế tiếp đã bước liều rồi.

Draco không nhận lấy điếu thuốc của gã mà chỉ lặng đứng nhìn gã dạy đời như thật.

– Haizzz… Chú bảo gia đình rồi chứ? Chắc chưa đâu nhỉ. Anh nói thật cho chú biết, có những kẻ đổi trăm năm đi học, vật lộn leo cao chỉ để có cuộc sống tốt hơn một chút. Nhưng sau đó vẫn chẳng đạt được gì. Họ mới xứng nói ra cái câu ‘tất cả là do số mệnh’ còn chú thì cùng lắm chỉ nói được câu ‘đen thôi, đỏ vẫn thế’.

-…

– Để thấy chú mày quyết định như vậy quả thật chẳng khác nào tự đưa mình qua cái kết trăm năm ngu ngục của người ta, còn quá non. Chú nói xem, lần đầu anh gặp chú, mua đồ của chú giá bèo như thế mà chú còn chả ho he câu gì, đoán xem chú mày sống thêm được mấy năm ở chỗ tối tăm, chú chịu được khổ sở sao?!

-…

Thế hóa ra ông thừa nhận ông bóp đồ tôi giá bèo à?! Sư bố ông vòng vòng vo vo cuối cùng chỉ thấy ông xạo lông.

– Nhìn chú là biết đéo thể rồi. Hôm nay chú bùng học, anh nói chú biết, đó là một pha tự tay bóp dái mình cực gắt. Sau này chú sẽ thấy cuộc sống này đéo giống cuộc đời. Chú ở đây còn chả lách nổi anh, làm sao ăn thua được với thiên hạ?! Chú đừng nói sẽ làm ăn lương thiện, quả thực ngoại trừ ra chùa chải tóc cho sư ra thì đéo có cái nghề nào là không cần lươn lẹo mà đi lên cả. Vì thế đừng cho rằng bước đi hôm nay của chú là anh hùng hảo hán, trên thực tế chẳng khác nào thằng ngu đi đánh nhau với cuộc đời đâu.

Draco tai bị ông chủ quán làm úng bùn, cuối cùng hờ hững nói:

– Không mua thì tôi đi.

Chủ quán cười cười:

– Ấy ấy, bình tõm bình tõm, anh nói thế chỉ là để hỏi chú đã chắc chắn muốn bán chưa thôi. Làm gì nóng. Để đây để anh tính cho. Thế bán hết à? Có bán đũa phép không?

Lần này không còn là dăm ba món đồ lặt vặt nữa mà là toàn bộ – ngoại trừ thường phục … và cả đũa phép. Mặc dù y xác định sau này sẽ ẩn mình, việc sử dụng pháp thuật ít nhiều sẽ làm những phù thủy khác phát giác – vì vậy có lẽ y sẽ không dùng đến nó nữa. Thế nhưng trong lòng y vẫn chẳng hiểu tại sao thực sự do dự.

Rõ ràng đã nghĩ đến việc bán cả, bán chẳng trừ thứ gì, bán đi cả những gì thuần túy nhất liên quan đến nơi này – dù rằng nó vui, buồn. Thế nhưng lại do dự vì một cái đũa phép…

Có chăng chiếc đũa phép chẳng phải là thứ vật dụng đơn thuần mà phù thủy nào cũng có. Có chăng nó đã mang theo cả một hồn danh dự nhỏ nhoi của phù thủy?!

Nhưng danh dự cùng tự trọng và nhân phẩm của y lúc cắn nhau với đám trai bản cũng đã tiện thể cắn nát cả rồi sao, giữ lại tí ti danh dự phù thủy thì làm cái gì? Một sợi chỉ đan lại được vết thương to sao?! Sau này cũng sẽ sống một cuộc đời bần tiện như những người bình thường, còn cần chi cái danh hão ấy nữa?!

Nhưng chẳng để y tự giễu lâu, chủ tiệm đã không thèm để ý mà nói:

– Mà cho dù chú có bán thứ đó cho anh, anh cũng chả mua đâu. Thứ đó quả thật bán lại khá phức tạp, lãi cũng chả đáng công. Thôi thì chú cứ đem về gắp rau cũng được.

Có một chiếc gắp rau sao được cha nội…

Gã ta nhanh chóng đếm qua đống đồ, sau đó bấm tính, cuối cùng đưa ra một con số kha khá. Draco nghe xong cũng chẳng biểu cảm gì, chỉ nói:

– Có đổi được qua tiền Muggle không?

Chủ quán nghe xong lại rít một hơi trầm ngâm:

– Chú mày tính ở ẩn thật à?

Nói xong chẳng thấy y nói gì, đành thở dài:

– Nếu muốn đổi thì cũng được, anh mày cũng có sẵn một ít tiền Muggle chưa đổi với bên Gringotts.

Nói xong gã thật sự đem số tiền vừa tính được quy đổi, đếm đếm đong đong một hồi cuối cùng đưa lại cho y. Thở dài nói:

– Tổng ****. Chú đếm lại xem đã đủ chưa.

*Để khỏi tranh cãi về số tiền bán đồ (căn bản vì ta ngu toán kinh tế học) nên ta quyết định để số tiền trong dấu hoa thị*. Các ngươi rảnh thì tự đoán xem số tiền đi- hãy trọn dá đúng, đừng quay ra đấm ta, ta tự đấm mình là đủ rồi.

Draco không nói gì, y chẳng buồn đếm lại tiền mà nhét luôn vào túi. Dù sao thì có đếm lại cũng thế, huống hồ nếu có sai thì cũng là sai ở bước quy đổi giá tiền, y thì làm cóc gì biết mệnh giá quy đổi đâu. Đếm cũng vô dụng.

Y bước ra ngoài. Trời đã bớt lạnh rồi, thời gian ban ngày cũng nhiều hơn một chút. Hiện tại bên ngoài ngả đỏ nhưng vẫn là ánh sáng. Y bước ngược hướng trời, bóng y rũ trên đất dài lê thê nhọn hoắt. Lòng y ủ dột.

Chợp tối, y ngồi trên phệ ghế dài ở nhà ga chờ tàu tới. Thời tiết đến tối thì đổ lạnh, ngồi cũng đến đau lưng, bàn chân y đi trong giày vẫn lạnh toát. Còn chừng hai ba mươi phút nữa tàu mới đến, dịp này khách cũng chẳng đông. Có đôi khi là một nhóm hai ba người qua lại, sau đó thì mãi đến một khoảng thời gian đằng đẵng chẳng có ai nữa, sau đó thì lại có nhấp sóng vài người ôm túi hành lý con con chạy ngang qua y. Nhưng chẳng có một ai ngồi chờ giống y cả.

Họ bận bịu với cuộc sống của chính bản thân và gia đình. Họ vội vã chạy về tương lai – nơi mà họ định trước sẽ tươi đẹp lắm. Còn có y thì vẫn cứ ngồi đây và chẳng hay nên làm gì tiếp. Có chăng y cũng nên tìm kiếm một công việc, tìm lấy cho mình cái bộn bề để vơi đi cái chán chường. Thế là y bấy giờ lần đầu tiên tự vạch ra cho mình một kế hoạch quịch toẹt: đại khái là sẽ tìm một công việc ở thế giới Muggle, một cuộc sống dăm đồng tiêu một bữa. Sau đó nếu có xa hơn thì cùng lắm chỉ là y tìm lấy một cô gái tốt chút – hoặc có thể chỉ là con gái thôi cũng được – để kết hôn.

Y có cố gắng để tự bản thân nghĩ xa hơn, cơ mà ậm ừ trong bụng mãi cũng chẳng nghĩ ra thêm được cái gì mới, thế là bỏ. Đại khái thì tuổi trẻ bụng nông, cơn bản là nghĩ được đến cái khoản lấy vợ là khá rồi, tính chi đến mấy thứ khác. Bản thân y ngồi mới lưng chừng mười phút đã cảm thấy vế mông trái thi thoảng ê lên một chút, sau đó lại phải nghiêng người chỉnh tư thế mới không bị tê cẳng.

Ngẫm một lúc y cảm thấy chí ít nên đi qua đi lại một chút, xem ra sẽ đỡ hơn. Thế là y vác cái thân ngọc ngà lên dạo qua bến ga một chút. Chỗ này cũng khá đơn sơ, nó là nhà ga cũ từ thủa nhân dân mới biết nấu cơm lam trong ống nhựa. Địa hình cũng tàm tạm, không phải quá mức sầm uất, cũng không phải hoang vu hẻo lánh. Bên đường còn có một tiệm tạp hóa nho nhỏ, biển đề “Có thực mới vực được đạo”. Đại thể dịch nôm ra nó là “Hốc nhiều mới chiến được”.

Sạp ngoài bán mấy thức hoa quả rẻ tiền, trong hàng bán mấy loại bánh trái linh tinh. Cái đèn trên lóc trần ngả màu nghệ, phủ lên lão chủ tiệm cặp kính nửa vời trôi trên sống mũi một màu già cả cũ rích. Draco trong vô thức đã chui vào trong tiệm, vô thức hưởng cái ấm cúng vàng dã của ánh đèn, vô thức nhìn quanh những món hàng bụi bặm. Cuối cùng khi được chủ quán già khụm hỏi mua cái gì y mới giật mình tỉnh bật.

Con người hóa ra giữa cái lạnh sẽ vô thức để những gam màu nóng trầm thu hút. Hoặc cũng có thể nói hướng đến cái ấm áp chính là bản năng của họ. Cho dù ấm áp ám màu bụi bặm, chung quy vẫn là ấm áp. Một chút cũng là có, dù chả bõ dính răng.

Y bị hỏi đến như bị đoạt xá, chẳng biết nên tìm mua cái gì cho bớt nhục. Nhìn quanh một hồi tính mua hộp bánh, song lại nhìn đến dưới ngăn tủ kính có bán thuốc lá. Y cắn chậc một cái, quyết định mua một bao thuốc, chủ quán lại mời chào y có chăng muốn mua một cái đánh lửa.

Y nhìn lão già đó rồi nhớ về cái câu của gã chủ quán nói với y: liệu có khôn ranh được với đời?

Thứ y cầm trong tay chẳng phải là đống tiền do bán mớ đồ. Nó là sự non dại dễ dàng sa vào tay kẻ khác. Sự mời chào như có như không của lão chủ quán cũng dễ dàng lung lay lòng y, có thể thấy y dễ dụ đến thế nào. Bởi lẽ mục đích y mua bao thuốc không phải để hút – vì y không biết hút – y chỉ mua cho đỡ nhục, thế thì cần đánh lửa làm gì?! Bật lên rồi ước trước lửa thiêng cao nguyên như Cô bé bán dâm à?!

Nhưng y mua rồi – thôi vậy. Tộc trưởng có chửi mỏi mồm cũng chả làm gì được y nữa.

Draco. Draco. Draco. Đấy là một cái tên hùng dùng và chẳng khắc nào một mối đe dọa to bỏ bố của nhân loại vì nó tượng trương cho loài rồng hung hãn. Còn y thì chẳng phải Draco, y chỉ là con giun đất hết ăn lại ngủ, hết ngủ rồi lại mê man trong cái thế giới bằng phẳng và nhợt nhạt mà thôi.

Cho dù lúc hung hãn nhất – lúc đánh nhau với lũ chó bản – y cùng lắm chỉ giống chó điên cắn loạn, chả con rồng nào mà dễ thường bị người ta chửi bằng chó thế.

Y kéo cái cẳng loằng ngoằng ngồi vào chỗ ban đầu. Loanh quanh tưởng như đã hết một năm trường mà nhìn lại chỉ có dăm phút không hơn trôi qua. Thế mà y từng nghe có đứa bảo thời gian trôi qua nhanh lắm nên phải trân trọng. Đúng là mõm!

Y chẳng biết cần phải làm gì nữa, sau lại vô thức cầm cái đánh lửa quẹt quẹt mấy lần, ánh sáng đỏ cam đập loạn lên miệng thiếc. Y lấy một tay che chắn cho nó như âu yếm lắm. Nhưng cái run rẩy của nó cũng chẳng bớt là bao. Có lẽ chỗ này trống vắng và nhiều gió lạnh quá. Nó đang lạnh. Cũng như y. Bản chất trong nó vốn là nóng lắm, nhưng cũng sẽ sợ lạnh mà thôi.

U cầm bao thuốc Thăng Long, bóc tạm một góc, lấy ra một điếu, châm tạm. Y cũng không thành thạo lắm, chỉ thấy người ta làm thế thì giờ cover lại thôi. Biết hút mấy thứ này là chả có gì tốt, nhưng làm thế thì tộc trưởng mới được nhiều view. Y nhìn đầu thuốc rì rì bắt đầu nhả khói. Gió lạnh tạt vào đầu thuốc làm nó bắt đầu đỏ như gọi.

Y cắn răng một cái, quyết định đưa điều thuốc cắm vào mồm, hít nhẹ một hơi. Trong mồm toàn là vị nhạt nhẽo, cùng lắm thì có mùi thuốc vớ va vớ vẩn thôi. Không ngọt, không mặn, chả có vị gì cả. Y mở miệng nhả ra một ngụm khói, sau đó bất giác ho nhẹ một cái, phẩy phẩy tay để đám khói trước mặt tan bớt đi.

Đúng là non choẹt mới thử vị đời. Chẳng thấy nó có chi để mà đáng ngấm.

Y nhìn ngọn thuốc cũng mới vơi đi có chút, đầu thuốc nhả ra những làn khói mỏng manh chạy theo dòng. Sau đó y tự hỏi thuốc lá đâu có vị gì. Nhạt toẹt. có lẽ những kẻ đã nghiện thuốc sẽ thấy cái vị vì đó đặc biệt hơn. Nhưng khi bắt đầu, xuất phát điểm đều là như nhau, khi ấy họ sa chân vào con đường nghiện thuốc lá kiểu gì khi mà ngay từ ban đầu nó cũng đã nhạt nhẽo như thế này?

Sau này, khi trở thành một con nghiện thuốc lá – bú thuốc như bú cần, y mới hiểu rằng thì ra ngay ban đầu ngươi ta không hề nghĩ sẽ nghiện thuốc. Lần đầu họ hút thuốc sẽ cảm thấy nhạt nhẽo vô cùng, nhưng vì nguyên nhân nào đó họ không vứt nó đi ngay – có lẽ là vì tiếc tiền – rồi họ sẽ làm gì tiếp? Chắc là giống y – ngồi nhìn điếu thuốc tàn dần tàn dần đến khi xụm ngúm, và họ bị lạc vào dòng khói thuốc.

Dòng khói đưa người nhìn đi vào chốn mụ mị, nhưng đôi khi lại là chốn thực tại khốc liệt. Nhưng đại khái họ sẽ tự thấy thời gian bị kéo lại một đoạn thật dài cho đến khi điếu tàn, hoặc có thể là họ sẽ như ngủ một giấc, tỉnh lại thì đã vô thức skip qua một đoạn đời mệt mỏi.

Có khi con người hút thuốc chỉ là để ngắm những dòng khói thuốc mụ mị chảy ra từ ngọn điếu đỏ rực mà thôi.

Sau đó có lẽ là họ sẽ bắt đầu biết tiếc tiền rồi hút, và lâu dần nicotine sẽ làm nhiệm vụ của nó – gây nghiện. Như vậy vốn dĩ ban đầu họ không nghiện vì cái vị của thuốc hay là nicotine – vì những thứ ấy lâu lắm mới có thể ngấm. Họ nghiện những dòng khói mà thôi. Và thứ gì bỗng khiến họ cảm thấy yêu quý những dòng khói mụ mị? Cuộc sống…

Khi còn lạc trong khói thuốc, còn chẳng nhận ra sự rung chuyển của mặt đất và cái sự inh tai buốt óc mà đoàn tàu đem đến. Sau đó thứ đánh thức y là ánh sáng chói rực của toa tàu. Nó vàng hoe và ảm đạm ám khói. Y bước lên tàu, khói thuốc tan theo như giấc ngủ dài cũng tận và bắt đầu những chuỗi kỉ nguyên thực tại…

Chương sau→

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Hoan trường ca – Chương 6”

Bình luận về bài viết này