Hoan trường ca – Chương 4

Hoan trường ca – Sát phá lang
Tác giả: Tộc trưởng chong xáng
Số chương: Tự đoán

Chương 4

Tối đó y ngủ trên một cái nệm êm ái và thoải mái hơn hẳn cái sofa cũ, và cũng có một cái nhà vệ sinh rộng rãi hơn cả so với cái chuồng xí ở khách sạn con con kia nữa. Nhưng y vẫn cảm thấy nó tồi tệ chẳng khác nào mấy thứ ấy. Cái sự chán ngán cứ quanh quẩn nơi y, y lật người chẳng biết đến lần thứ bao nhiêu rồi và y chẳng thể ngừng làm thế. Hình ảnh chiếc áo len tầm thường đêm Giáng Sinh mà mẹ y tặng cứ quanh quẩn trong bộ óc đồ sộ của y.

Dần dần y ngớ ra chiếc áo đó và cái con bù nhìn đáng sợ trong tâm trí y lại có cái nét tương tự nhất định.

Nếu nói cho văn học một chút thì con bù nhìn kia trong não y chẳng khác nào những bước châm biếm của cuộc đời. Nó tê buốt, máu me và đáng sợ, là cái ám ảnh hiện thực xã hội, của cuộc sống tối tăm. Còn cái áo len tưởng như ấm áp kia ủ tâm hồn y hoang tàn, cằn cỗi và tệ hại. Nó chỉ như đang nhắc nhở thêm rằng y đã chẳng còn gì ngoài nó và chỉ có thể phụ thuộc vào nó thôi.

Thật muốn chết a.

Bỗng cái tiếng đồng hồ lạch cạch cứ kêu rên từng tiếng như lão khọm đang ho sù sụ trong cái bộ não chằng chịt của y. Y nhớ cái món quà Giáng Sinh mà lão điên hàng xóm tặng y, cái tiếng kêu của nó cũng đáng ghét hệt như thế. Cảm tưởng như chỉ cần y để thêm mấy phút nữa, nó sẽ bắt đầu khạc ra những đám khói đen rồi chết ngỏm. Thế là y ôm mọi căm phẫn đổ vào cái đầu bóng loáng và cái quần đùi hoa hòe hoa sói của lão.

Chẳng biết đến bao lâu mà trời đã sáng. Tuyết bọc kín ngoài cửa sổ vẫn cứ ôm chặt lấy tấm kính làm y không nhìn rõ được phía ngoài kia là loại ánh sáng gì. Ở trong cái phòng này còn có mấy đứa nữa, nhưng đại thể thì chúng nó không nói chuyện với y, y cũng chẳng thèm.

Draco bước đầu lết người đến Đại Sảnh, cô McGonagall đứng trước đại điện phát biểu đôi ba cái văn tế thông lệ. Y mặc kệ, cố gắng ăn nhanh phần của mình rồi ra ngoài. Mặc dù những thứ này ăn rất ngon, nhưng mà y vẫn chẳng thể nuốt được. Đại khái thì là vì y phát hiện có ánh mắt từ đầu chí cuối vẫn cứ đang nhìn chằm chằm vào mình. Y cắm dĩa vào miếng rau cuối cùng, nhai đúng hai cái, còn chẳng để nó nát thành miếng nhỏ đã nuốt xuống tận bụng. Y đứng dậy, chạy ra ngoài.

Quả nhiên có mấy đứa ngứa cẳng chạy theo. Y nhanh bước chạy lên trên sau đó đột ngột rẽ một cái, chúng nó cũng vội vã rẽ theo mà chẳng ngờ vừa với rẽ sang, chưa thấy trời chăng gì mà thằng cầm đầu đã bị một tay túm cổ áo.

– Chúng cậu thích tớ đấy à? Chạy nhanh thế không sợ mất răng ăn giò lụa cùng các cụ sao?

Chúng nó ngây người, cổ áo của thằng cầm đầu bị kéo lên ngang mũi. Nó vẫn còn chưa hoàn hồn hẳn, nhìn thấy đôi mắt nhắm hờ còn một nửa của y, cổ hơi thụt lại chui vào cổ áo như con rùa.

– Mày…mày… Đại…Đại ca bảo chiều nay gặp mày ở hẻm cái, khôn…không gặp không về… Mày c…cứ…

Câu nó định nói lúc hùng hổ chạy theo y chính là: Ôn ranh, đại ca tao bảo muốn gặp mày ở hẻm cái vào chiều nay. Khôn hồn thì cởi quần đi đái hết đi không đến lúc muốn đứng đái cũng không được nữa đâu. Vốn lẽ là như thế, nhưng lại đéo ngờ đứng trước thằng ôn bạch kiểm này lại thành vất vả nói ra được câu trước, câu sau lại bị rũ sạch xuống bụng.

Draco liếc xéo hai thằng phía sau một cái, xì ra bằng một bên mũi. Y biết ngay bọn ranh con này chắc chắn không bỏ qua mấy cơ hội như này để chà đạp y. Cơ mà y đẹp chứ nào có ngu.

Hôm đấy học xong y không đến chỗ hẹn mà đường đường chạy đến sân Quidditch. Đám hổ báo cáo chồn lúc sáng chờ trong tuyết đến chóp mũi đỏ như ớt, chúng nó đành phải chia nhau đi tìm y. Cuối cùng tìm ra y ở sân quidditch thì lông mày dựng ngược.

Thấy y đang trên chổi bay lượn một vòng lớn, ôm cua chuẩn đến mấy đứa bang tổ lái cũng bật ngón cái khen ngợi. Draco lướt xéo qua cái bản mặt đỏ bừng của cũng nó, sau đó là vụt bay ngược lên trời. Gió tuyết lạnh thấu xương, nhưng y cảm thấy cũng vẫn rất khá. Chính xác là bởi đây là thứ y thích nhất.

Chổi bay.

Bay trên bầu trời- nó là một cái loại ước mơ muôn thủa của loài người nói chung từ thuở khai sinh. Chỉ cần một cái lướt nhẹ trong gió, huy hoàng và chớp nhoáng. Thứ ấy cũng đủ để con người trả giá bằng của một mạng sống. Mà hiện tại chính là y được nhảy trên cái cuộc sống, cái ước mơ mà rất nhiều người khao khát. Chẳng phải là Nimbus đại hoàng đắt tiền dùng làm vật khoe mẽ, cũng chẳng phải là cái tốc độ bàn thờ như bao nhiêu chổi thủ. Nhưng nó vẫn khiến y cảm thấy mình vượt trội, vượt trội trong những ngày tắc nghẽn.

– Thằng ranh, có giỏi thì trèo xuống đây cho bố…

– Xuống đây thứ chó…

Tâm trạng y bỗng dưng có chút khởi sắc. Là những thứ tắc trong cổ họng bấy lâu bị gió lạnh tạt bay, hay chỉ tạm thời trôi ngược xuống bụng cũng vậy. Y bỗng thoải mái cười khẩy bông đùa hét xuống dưới:

– Đố anh bắt được em. Không bắt được làm chó.

-… (nhân vật 1)

-…(nhân vật 2)

-…(nhân vật 3)

-…(tộc trưởng)

Bọn ở dưới tím mặt, thằng cầm đầu tháo dép lào, quay đầu hét:

– Chọi nó tụi bây.

Thế là ba thằng, sáu chiếc dép lia lịa bay lên trời. Ném xong lại chạy ra nhặt dép rớt – chọi tiếp. Mấy cái bay vòng lên rồi lại chẳng chạm đến y cuối cùng cun cút lao trở về mặt đất. Cứ mấy chục lần như thế, đám hổ báo cáo chồn cuối cùng cùng cũng đuối sức, chúng nó gào lên.

– Ê ranh con, đừng để tau bắt được nga mài.

Draco buông đôi mắt xám nhìn chúng nó chọi dép lên rồi nhảy nhót gào hú như đám khỉ đột. Y chỉ cười khẩy hai cái, y quay chổi lướt nhanh hai vòng rồi bẻ chổi hướng thẳng lên trời cao.

Ở dưới đám ngươi kia đã giải tán, hẹn trong lòng ngày phục thù. Cửa vào đối diện nơi đám người kia vừa đi, có một bóng dáng lù dù đứng bưng mặt cho trời. Cô ả có một cái mũi nhỏ hất ngược lên cao. Đôi mắt hổ phách cực sáng, cực trong suốt và đôi mày hơi nhíu lại. Cô ả nhìn y đâm thẳng lên đám mây xám xịt trên trời cao. Đôi mắt như hồ nước, in cả mảng trời xám xịt và cái bóng người nhỏ lao thẳng đến như một con chim bay vào vũng lầy mà tưởng là hồ ngọt.

Sau đó mày cô ả dãn ra, cúi đầu xuống. Mặt không có một tia cảm xúc, ôm chặt lại sách vở trong ngực, đi vào bên trong.

Draco mặt cảm thấy ướt lạnh, tê rần. Tay y gần như mất cảm giác, chỉ còn là giữ chặt cán chổi. Y không cười, không biểu cảm. Một bộ mặt trắng bệch bị mây lạnh vuốt đến đông lại.

Trong đầu đặc như đậu hũ.

Quả thực y hiện tại là không có một thứ gì trong đầu. Ngược lại hoàn với buổi tối hôm trước.

Không biết là do y quả thực mất đi tri giác hay là chiếc chổi này đã cũ quá rồi mà nó càng lên cao lại càng rung mãnh liệt như lão già lọm khọm. Bấy giờ y mới hồn xác hợp thể, tay ghìm chặt cán chổi.

Mẹ nó chổi bay mà cũng sợ độ cao à?

Nó bắt đầu lắc đến kịch liệt, đu đưa trên không, sau đó như mất đi toàn bộ động lực, hoàn toàn biến thành cái chổi quét rác thông thường. Nó một mạch lao xuống.

Lúc y bay lên, xuyên qua đám mây kia, chúng nó vuốt ve y âu yếm đến đâu thì lúc lao xuống chúng nó cục xúc bấy nhiêu. Đại thể là lúc leo len thì là rất chậm càng lên càng chậm nên mây qua mặt cũng chỉ như bông nhẹ, như lúc lao xuống, tốc độ lại cao vô cùng, thành thử tạt vào mặt y thì chắc khác nào như roi gai quật thẳng vào mặt.

Mắt y rát đến không mở ra được. Y liều mạng nhắm mắt. Mặc dù không nhìn thấy nhưng y biết vừa rồi mình lên cực cao, mà dựa vào – nguyên lý pytago hai đường thẳng song song thì vuông góc với nhau – thì đại thể y biết càng lên cao thì lúc rơi xuống tôc độ chạm đất càng lớn, tới lúc y lao xuống chắc chắn là thành đống thịt nát. Và với cái chết lãng xẹt như thế đối với một kẻ đẹp trai như y thì thật không được, rất không ổn.

Vừa rồi rơi xuống nhưng y vẫn không buông cán chổi mà hoàn toàn bám chặt nó cùng lao xuống. Hơi thở y muốn hắt ra lại bị gió đẩy ngược về, vô cùng khó chịu và ngột ngạt. Dù rằng tiếng gió bạt bên tai rất lớn, cơ thể y cũng lạnh đến mất tri giác, nhưng y vẫn cảm thấy tiếng tim mình đập dồn dập. Tiếng nó đập mạnh đến vang vọng trong cái đầu đặc sệt của y.

Y phát hiện: hóa ra mình đang sợ chết.

Lúc y đến cái khách sạn với cái nhà xí con con, y từng nghĩ: chi bằng chết đi.

Lúc y đến cái phố huyện lù mù thấp lẹt tẹt, y cũng nghĩ: chi bằng chết đi.

Lúc y nhận lấy cái cáo len của mẹ y và cái đồng hồ chết tiệt của lão điên hàng xóm, cũng nghĩ: thôi để tao chết mẹ đi cho rồi.

Lúc y trở lại Hogwarts đáng ghét này, y cũng nghĩ: đụ mẹ biết thế cái năm còn nằm trong bụng mẹ, đâm vào thành tử cung chết mẹ cho rồi.

Thế mà bây giờ y có cơ hội “chết mẹ cho rồi” mà y bỗng nhiên lại cảm thấy tim phổi mình đều đang gào thét: cứu lão tử a~~~~~~ cứu lão tử~~~~~ mau! MAU! MAU!

Hóa ra trừ cái lúc thực sự đối diện với sinh tử thì những lời trước đó đều chỉ là nói suông.

Con người hóa ra trong một khắc có thể hắc hóa, chìm lịm vào bóng tối thà chết cho rồi. Nhưng cũng có thể trong một khắc biến thành vạn vật thân ái, yêu thương cuộc sống, quý trọng cuộc đời.

Tay y nắm lấy chổi bay càng chặt hơn. Trong lòng y thét lớn: làm ơn… làm ơn…LÀM! ƠN!

Sau đó y vận toàn sức bình sinh mà kéo chổi lên. Y cố gắng kéo thật mạnh, kéo đến độ tay y cảm nhận được một cái tiếng phặc nhè nhẹ nứt ra ở cán chổi. Hình như nó bắt đầu rên ra những tiếng két két tuyệt vọng. Thân chổi vẫn lắc đến mãnh liệt bị tay y ghìm lại như sắp rướm máu.

Thôi nào! Làm ơn!

Sao cứ luôn là y gặp phải mấy thứ chuyện xui xẻo này? Trăm người ngàn người bay lên trời thì chả sao, sao đến mình thì lại thành ra cái dạng này.

Bị người ta trù ghét THÌ CŨNG THÔI ĐI. Mà cứ căn cái lúc y tìm được chỗ an ổn thỏa thích thì lại bị phá đám. Ừ THÌ CŨNG THÔI ĐI. Nhưng có thể cho y chút mặt mũi được không, người ta chết vì Đảng vì dân tộc. Chết thế này đến lúc pháp y phân tích lại bảo tao chết vì bú cần, có thấy BẤT CÔNG KHÔNG?

Y bỗng cảm thấy lão đời kia quả thật rất bất công. Năm đó giả sử cho dù cái thằng Potter đó có chết dưới tay con mụ Voldy thì cũng vẫn có người ca tụng. Hoặc giả sử nó có cái chết như y đi, thì cũng là có người ca ngợi hắn đã vì đuổi theo ước mơ à xảy ra sự cố, sau đó vẫn là người người ca tụng. Khéo đấy sẽ còn là chủ đề của mấy dòng văn học lãng mạn nữa chứ. Còn y giờ mà chết thì chính là: ngu thì chết tội tình gì.

WTF?! Bất công. Bất công. Thực sự không công bằng. KHÔNG CÔNG BẰNG!

Y muốn sống. Y nhất định phải sống. Nhất định!

Y dò ra được cái chỗ bị nứt, nắm chặt vào chỗ khớp nối đó, đồng thời kéo lên. Vụn gỗ đâm vào tay y nhức đến sợ. Nhưng y không đau, vì rơi xuống, nó sẽ còn đau hơn cả thế nữa – có lẽ là nát bét. Y cắn chặt khớp hàm, mu bàn tay nổi đầy gân xanh trên làn da tím bợt. Chó má! Chó má! Làm ơn!

Gió tạt vù vù, tốc độ rơi đã cực nhanh rồi, y đoán trong lòng chắc hẳn sẽ sớm tuột khỏi tầng mây mà thôi. Dường như hơi thở của y đã chẳng thể thoát ra được nữa mà toàn bộ chỉ có thể đi vào. Nếu qua khỏi tầng mây mà cán chổi một chút cũng không phản ứng thì y chỉ có thể cầu ông bà ông vải dựa vào tí quan hệ ở trển cho y chỗ ăn vạ.

Lại một tiếng rắc rắc, thân chổi vẫn không chịu được mà gãy thêm ra, lại tiếp tục đâm vào lòng bàn tay y, máu bắt đầu chảy ra, nhưng nó lại rơi lên trên mà không phải xuống dưới. Xem ra tốc độ đã lớn lắm rồi. Y thật muốn mở miệng gào lên: LÀM! ƠN! Nhưng miệng y vẫn không thể mở ra được.

Đúng lúc này, y cảm nhận rung chuyển của cán chổi có vẻ có kiểm soát hơn. Mặc dù nó vẫn còn rung lắc mãnh liệt nhưng không hiểu tại sao y lại vẫn có niêm tin rằng nó đã có kiểm soát. Thế là y chớp lấy thời cơ, cơ thể áp sát thân mình vào cán chổi, gắng sức mà điều chỉnh nó chếch đi.

Sau đó y nghe một tiếng vụt, tầng mây cuối cùng cũng đã bị đâm thủng. Phía sau vạt áo ướt đẫm của kéo theo những sợi mây xám đen rông ruổi. Y kéo người sang một bên, bẻ quỹ đạo thành một vòng tròn.

Thế là y cùng cái chổi già bay trên không trung đến năm sáu vòng lớn như thế. Tay y vẫn cố gắng ghìm cho tốc độ bay giảm dần nhưng xem như cái chổi cũng đã cố gắng hết sức rồi. Nó bỗng nhiên thụt xuống một cái, nhưng y vẫn như cũ, cố gắng kéo chặt nó, đồng thời tìm một chỗ tuyết dày, sau đó lại thu hẹp quỹ đạo bay. Cuối cùng y quyết định nhảy nhanh xuống. Tốc độ kia tuy đã giảm, nhưng vẫn rất nguy hiểm. Cho dù y tìm thấy đống tuyết dày đến mấy, thế nhưng nửa thân trái của y vẫn bị kéo đi một đoạn dài trên đất, vai áo rách tươm đẫm máu.

Vết máu chưa kịp thấm trong tuyết đã bị đông cứng đến tím tái. Toàn thân đau đến chết đi sống lại, lục phủ ngũ tạng đều trộn loạn với nhau.

Y nhìn ra màu trời, màu đất đâu đâu cũng xám xịt lại đang tối dần. Khắp người toàn là đau đớn, ê ẩm. Cái này có tính là xui xẻo không?

Ài… Hay là thôi đi, dù sao đứa vừa rồi sợ chết cũng là y, sống được là vẫn tốt rồi.

Nhưng lão nhân gia, y mỏi quá, chi bằng cho y đánh một giấc đi vậy. Dù có muốn cũng chẳng vận sức đứng dậy được nữa. Thế là y bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, ngủ lịm giữa sân tuyết. Cho đến khi tỉnh dậy, cảnh tượng trước mắt đã đổi thành một trần nhà kiên cố bám lên bụi lửa ánh vàng.

Y cắn răng cảm thấy một đợt đau nhức tràn từ dưới bụng vọt lên. Lục phủ ngũ tạng thấy y vừa tỉnh dậy thì ào ào biểu tình như đang mắng: tiểu tặc, có chi ngươi tự xuống kéo nhị cho lão Diêm đi đừng lôi bọn này đi cùng.

Y cố gắng nhúc nhích, sau lại thở hổn hển phát hiện mình chẳng thể làm gì được. Lúc này có người đi vào, y không quay đầu nhìn, chỉ nghe người đó nói:

– Tỉnh rồi thì cũng đừng động đậy, trò bây giờ vẫn chưa đi lại được đâu.

Draco không đáp. Y mặc cho người đó kiểm tra vế tay trái của mình, một mực nhìn lên trần nhà.

– Đừng có nhìn cái trần này, ra mà nhìn trời, nhìn đất đi. Xem nó rộng như thế nào mà sao dám khinh thường. Đúng là coi trời bằng vung.

Y liếc người đó. Là bà Pomfrey, bà ta chỉ nói như chán ghét mà vẫn rất tận tình giúp y kiểm tra, động tác cũng rất khéo léo. Xong rồi thì quay sang nói:

– So với lúc trò được đưa đến đây thì tốt hơn nhiều rồi. Nhưng e là trò phải trải qua một đêm đau đớn đấy. Sao…? Trò định nói gì sao?

Lúc y nghe hết vế đầu, chằng mày đã nhíu lại một chút định nói gì đó mà vận sức mãi chẳng bật được hơi. Cuối cùng lấy được một hơi xong thì bà ấy cũng đã nói xong vế thứ hai. Y định dồn sức thốt ra mà cuối cùng ho đến chết đi sống lại, gan phổi cũng sắp khạc ra đến nơi. Mà sau mỗi tiếng ho rung lắc dữ dội, nội tạng cũng lại là một đợt ê ẩm quặn thắt.

Pomfrey thấy tình hình như thế thì đỡ y cố ngồi dậy, đưa cho y cái cốc vừa đem vào, vừa giúp y uống vừa nói:

– Được rồi được rồi, có gì để sau nói. Trò mau uống đi, thứ này sẽ giúp trò cảm thấy đỡ hơn.

Y nín thở lốc một hơi vào trong khoang miệng, đang cố gắng để hô hấp trở lại thì dột nhiên muốn nôn toàn bộ thứ trong miệng ra mà bà Pomfrey đã biết trước mà bịp chặt miệng y:

– Nào nào, thuốc đắng giã tật. Đám trẻ các trò đều cảm thấy đi đến quỷ môn quan rất thú vị, đến lúc được cứu về thì đều là nôn hết chân tình của người ta ra, định đến âm ti tiếp hả. Mau nuốt xuống.

Y gào thét trong bụng: Cái này không đắng, đắng mới là phúc. Đằng này thứ trong miệng chẳng biết là gì, nhơ nhớp lại còn có mùi tất thối, không, trứng thối, không,…

Đầu óc y cũng mụ mị cả đi, không thể miêu tả được thứ đó nên dùng từ gì để miêu tả. Đại khái là thà để y nằm co ro giữa tuyết lạnh, y ngược lại sẽ còn cảm thấy biết ơn.

Y lấy hết con mẹ nó cam đảm truyền từ đời tổ tông tích cóp mới nuốt xuống. Lúc nó tràn qua cổ họng đã cảm thấy nó đang quyến luyến không buông mà bám chặt lấy cổ y âu yếm. Bà Pomfrey đành phải vội đưa thêm cho y một cốc nước y mới miễn cưỡng yên ổn.

Mặc dù vẫn cảm thấy ghê rợn, lỗ chân lông y co quắp chặt đến độ thi thoảng y còn cảm thấy như bị kiến cắn, lông tơ dựng sạch. Nhưng y vẫn nghiêm túc hỏi:

– Ai đưa tôi đến đây?

– Thay vì hỏi mấy thứ ấy trò nên chăm sóc tốt cho bản thân mình đi. Có vẻ lần này phải viết thư cho mẹ trò rồi đây.

Mắt dưới y bỗng nhiên hơi giật giật. Mẹ y? Họ lẽ nào biết mẹ y đang ở đâu? Y trầm mặt xuống, mặt tối như màu trời. Nếu họ biết, phải chăng đang chế giễu mẹ con y trong lòng? Y bỗng nhìn người phụ nữ phúc hậu trước mặt bằng một ánh mắt ác cảm lạ lùng, và cũng như nhìn vạn vật ở đây cũng thế.

Y xăm xoi xem dưới ánh mắt thanh bạch mọng nước của bà có phải là một vẻ kinh mạt hay là ánh mắt ráo hoảnh đang chầm chậm mỉm cười trước tình cảnh hiện tại của mẹ con y. Nhưng y căn bản chẳng nhìn ra gì cả, nhưng vẫn nằm cá trong bụng chắc chắn là có.

Bà Pomfrey nhìn thấy mặt y tối như đít xoong, cũng không nghĩ nhiều cho rằng y sợ mẹ mình lo lắng.

– Nếu không muốn bị gửi thư về thì trò nên tự biết điều một chút đi.

Y cúi đầu xuống, không nói nhiều nữa, cố gắng dán lưng trở lại giường, chùm chăn quá mặt. Khi cảm nhận trong bệnh xá chỉ còn lại mình y, Draco mới bắt đầu bỏ chăn xuống dưới cổ. Y lì ra, ém trên giường chẳng động đậy. Con mắt cũng dán chặt lên tường nhà. Trong đầu y bắt đầu hiện lên hình ảnh căn nhà cũ bám bụi xám trắng, cái lò sưởi cáu bẩn kêu o o phát ra hồng quang đỏ rực thiêu cháy ánh mắt tuyệt tụy.

Trong đầu y dơ dáy và nhem nhuốc. Chẳng biết bắt đầu từ bao giờ cái suy nghĩ ẩn mình cứ thi thoảng đánh vào mảng da đầu tê dại của y. Giống như cái suy nghĩ luồn lụy đám người Potter cũng thế. Mặc dù y biết là không thể, nhưng không thể phủ nhận rằng nó thi thoảng lại xuất hiện như một con sên chậm rãi leo lên thân cây, có phũ nó xuống thì nó cũng sẽ lại chầm chậm mà leo lên.

Đây là thứ đeo bám đáng ghét nhất vì nó sẽ làm lay động dần tâm trí con người – như một sự thuyết phục không chủ đích.

Nhưng không. Nó chẳng phải không có chủ đích. Nó xuất hiện vô thức trong não người ta chứng tỏ trong thâm cùng ngõ hẻm nào đó của lòng y thực sự có cái suy nghĩ này. Con người mà. Làm ra cái gì cũng sẽ có ít nhất hai phần là vì mình.

Ví dụ như mấy phu nhân đức cao hay làm việc thiện chẳng hạn. Nói vì nhân nghĩa nhưng trên thực tế trong lòng họ hi vọng đó sẽ tích thành công đức đến khi chết rồi sẽ được sống chốn thiên đàng an nhiên. Túm cái váy lại thì vẫn sẽ đều là vì mình mà ra cả thôi.

Những cái suy nghĩ ấy hiện ra trong đầu y – mặc du y khinh như món bạc – nhưng nó đều là từ trong thâm tâm y phát ra, là vì lợi ích của chính y mà thôi.

Y càng nằm càng không ngủ được, chăn y càng đắp càng thấy lạnh. Y vực mình ngồi dậy, bỗng bất tri bất giác thở ra một hơi cực dài. Thở xong lại cảm thấy hơi thở vừa rồi chẳng phải của mình. Cuối cùng y ngậm chặt miệng.

Thân thể y vẫn đau như chày giã, lồng ngực tức đến phập phồng liên hồi. Y chạm chân xuống giường mà mãi lúc sau mới nhấc được lên. Khó ở cái y không làm chủ được mình, cứ đi một bước mà muốn đi bước thứ hai luôn là không thể.

Giống như đời chỉ cho y bước từng bước dông dài như thế. Và dưới từng bước chân y đều ẩm ương suy nghĩ về cái bước trước đó và cái bước kế tiếp. Chẳng khác nào một ngọn đèn dầu chỉ soi được một mảnh đất quanh quanh chân mình mà hoàn toàn mịt mờ về tương lai cũng như quá khứ xa xôi.

Bước đến hai chục bước nhưng y vẫn chẳng hiểu mình đang làm cái gì. Bỗng quay đầu lại thì nhìn thấy những thứ mình trải qua vất vả đều đang chìm lịm, chẳng khác nào một sự vật lộn vô nghĩa.

Y cười, nhưng cái nụ cười nhạt nhòa và dễ dụi tắt. Sau đó y bắt đầu quen hơn với từng bước chân vốn đã chẳng có bao nhiêu chân thực của mình. Đi đến giữa hành lang – ánh lửa làm bóng y đổ lên đất, lên tường – nửa bóng gãy khúc chập chờn di chuyển.

– Trò Malfoy.

Draco bỗng đứng hình. Y bỗng muốn quay đầu lại ngay như đôi chân khó khăn đứng vững thì cũng khó khăn xoay mũi. Chờ y khó khăn quay đầu được thì trong não cũng đã sẵn mường tượng ra cảnh phía sau mình.

Cô McGonagall – một cái kính nhỏ trễ trên sống mũi, một bộ quần áo nghiêm chỉnh đang đứng chắp tay nhìn y chằm chằm. Đôi mắt cô nhìn y có chút hiền hòa, nhưng không phải từ dưới con ngươi kia mà là do mí mắt già nua của cô đã hơi rũ xuống, khiến nó trông thật buồn, cũng thật chan chứa. Nhưng tiếc thay con ngươi cô vẫn cứ như đanh thép. Cô nói:

– Đã là rất khuya rồi, trò biết chứ?

Draco nhìn bà, hờ hững đáp:

– Dạ, em biết.

Lúc y trả lời câu này, trong đầu lại thoáng nghĩ – có lẽ cô biết hiện tại mình đang ở hoàn cảnh gì rồi. Mặt y tránh khỏi ảnh lửa, tạo thành một vùng khói đen trên mặt.

– Trò vẫn chưa khỏe hẳn, vì lẽ ấy nên hãy về bệnh xá đi trước khi tôi trừ điểm của Slytherin.

Giọng cô không cao, không thấp. Chỉ nghiêm nghị và chẳng khác nào một cái máy đọc. Nhưng chính vì vậy y mới bắt đầu tự cảm thấy mình đang – được thương hại – và một cảm giác bống đồng dâng lên cuống họng khiến y phải đột ngột cắn lưỡi đè xuống.

Có lẽ nếu vừa rồi y vẫn chưa nghĩ có lẽ cô đã biết hoàn cảnh của mình thì câu vừa rồi chỉ như một mệnh lệnh của một giáo viên. Nhưng chính vì cái bộ não đồ sộ của y không ngừng co bóp và báo rằng bà đang cố dùng ngữ khí thương hại đấy – nếu không hẳn đã trực tiếp trừ điểm Slytherin rồi. Sau đó y lườm cái mí mắt sụp phân nửa của cô – lạnh lùng mà sâu hoắm – e dè mà thâm thúy.

Sau cùng y rời tầm mắt, đi ngang qua bà để về lại cái bệnh xá ngu xuẩn. Cô bỗng gọi giật người y lại:

– À đúng rồi trò Malfoy.

Bước chân y thoáng khựng lại, nhưng vẫn không quay đầu mà chỉ nghiêng tai nghe – hô hấp đồng thời ngưng trọng, thấy âm thanh cô lại âm thầm nghiêm nghị hơn:

– Có lẽ sau lần này trò sẽ bị cấm dùng chổi bay dài đấy.

Y nghe xong sững người đến nửa phút, hàng loạt những y nghĩ vụt ngang qua đầu, nhanh đến nỗi y chẳng thể bắt kịp. Khi y chợt quay đầu lại, thì cô đã biến mất, chỉ để lại sau y một cái bóng dài thườn thượt như thể từ nãy đến giờ vẫn chỉ là mình y và cái bóng của chính mình. Draco nghiêng ngả vịn tường trở về nằm. Cho đến sáng lạnh hôm sau, y vẫn không nhúc nhích.

Cả đêm qua y chỉ nằm như vậy mà suy nghĩ mãi – mọi người biết chưa? – mọi người biết y đã ‘nghèo’ như thế nào chưa?

Năm đó mới là khởi đầu. Đó đều chỉ là phác thảo cho chân dung của sự cùng quẫn – đợi đến khi y nhìn rõ toàn bộ chân dung kia, rồi nhìn lại bản thân y năm ấy, cảm thấy mình thật trẻ con.

Đâu chỉ trẻ con ở cái băn khoăn ánh mắt phường gian, đâu chỉ non dại ở cái suy tư như cặn dưới bát canh thừa, mà ở ngay cái định nghĩa về sự cùng quẫn và nghèo túng.

Lão đời cũng rất giỏi tính toán – lão để con người ta có rất nhiều thứ, rồi sau đó đào một cái hố, ép người ta phải tự bỏ hất những gì mình có xuống. Sau cùng để người ta chán nản, ê chề và tuyệt vọng. Cuối cùng cũng là nhảy xuống. Và cũng có khi ngược lại. Chính vì thế mới tạo thành quy luật được mất.

Những ngày sau đó của y trôi qua thật vất vả, nhưng cũng thật hững hờ. Y đi vào lớp học như không có một chủ đích, ngồi thững thờ cả tiếng trong thư viện và ra về với một cái đầu lạnh ngắt. Thậm chí ngay cả những trò đeo bám ngớ ngẩn đám trai bản rừng rú kia muốn kích y cũng chẳng khiến y động tâm.

Chúng nó im ỉm hết lần này đến lần khác giấu đầu lòi đuôi mà làm trò Tôn Ngộ Không. Ví như chúng nó thả ốc sên vào giày của y – khi y đi giày vào thì sẽ cảm thấy ngay một đống nhầy nhụa dưới chân. Đôi khi là chúng nó giở trò làm y hú hồn chim én – cơ mà chẳng cái nào làm y động cơ mặt.

Chỉ có điều thứ duy nhất khiến y thực sự tái mặt trong tích tắc vẫn chính là trong túi y lại tiếp tục chỉ còn lại hai đồng sickles. What the hương nhan nải chuối con gà khỏa thân…

Nhưng lần này, sau cái bàng hoàng thuở sơ khai thì y lại có vẻ bình tĩnh mà đối mặt. Chiều muộn hôm đó, y xuất hiện ở một ngõ nhỏ chật người qua lại với một bộ dáng trùm kín từ trên xuống dưới. Có hai kẻ ôm đầy lồng chim rỉ sét nâu đỏ cồng kềnh gào la tránh đường. Y cúi mặt bước sang phải, hơi ép mình dính vào cái tường rêu mới khiến hai người kia miễn cưỡng đi qua được.

Y một tay cầm bao nải, hướng đi chầm chậm qua mấy ngõ nhỏ – vừa là cảm giác không thoải mái, vừa là cảm giác mịt mờ bỡ ngỡ. Dù sao đây cũng là lần đầu đến mấy nơi thế này. Cuối cùng dừng lại ở trước một cửa hàng tạp nham quăng quật đủ mấy thứ đồ linh tinh. Draco mới ngó vào đã nghe chủ hàng cau có.

– Mua cái gì, bán cái gì. Không thì xách háng biến.

Draco nghe được câu kia của chủ tiệm, bỏ thứ đang cầm trên tay lên trên bàn:

– Bán mấy thứ này.

Chủ tiệm liếc xuống tay nải, sau lại liếc hỏi y:

– Cái gì ở trỏng?

Draco nhìn thấy thái độ khắt khe của lão chủ tiệm, trong cổ họng như truyền lên cỗ dịch nhộn nhạo nhảy nhót như thoảng thốt. Y không nhìn thẳng mặt chủ tiệm mà nhìn cái điếu thuốc tàn nghi ngút khói bị kẹp giữa hai ngón tay của ông ta, đáp ngắn gọn:

– Mấy thứ linh tinh.

Chỉ tiệm hồ nghi. Nhìn thấy y ăn mặc kín mít, dáng vẻ lại mờ ám như thế kia, gã phỏng trong túi phải là thứ gì kinh khủng lắm. Mà sau cái câu trả lời nửa vời kia, gã cũng tự xác định lần nữa. Thế là gã quyết nhét điếu thuốc vào miệng, hai tay mở túi ra.

Mà thật đéo ngờ. What the hợi tý sửu dần mẽo thìn tỵ ngọ nguậy cọ quậy không động đậy…

Trong túi… thực sự chỉ toàn là mấy thứ linh tinh. Chủ quán nhìn xong đỡ trán, nói:

– Ê, chú em cầm gì đi dọa… à à, cầm kỳ thi họa cũng giỏi phết nhờ. Có dăm cái đồ tào lao này mà cũng thần thần bí bí. Chú mày cầm súng nước đi cướp ngân hàng chắc chúng nó cũng tin tụt máu chó.

Nói xong gã cầm mấy thứ đồ lung tung của y lên xem qua xem lại một hồi. Có cái xem đi xem lại mấy lần, có cái thì chỉ có liếc nhẹ một cái rồi quẳng ngay sang một bên, vừa nói:

– Chú mày mới tới đây lần đầu à?

Draco không nói, cũng không gật đầu, chỉ lặng thinh nhìn gã nhặt từng món lên rồi bỏ từng món xuống. Phải. Đây chính là lần đầu y đến đây – cũng là lần đầu bán đồ cũ. Cái tư vị run rẩy ấy y vĩnh viễn không thể tin được. Nó cứ như đứa trẻ vừa lần đầu trốn nhà đi bụi, vừa căm tức bố mẹ đã rầy la chúng, vừa sợ hãi sẽ không thể về nữa.

Y cắn răng. Không được, nhất định mình phải tiếp tục thôi. Vì căn bản y còn đường lui nào đâu. Một lúc sau thấy chủ tiệm xả ra mấy lần khói trắng nghi ngút, nói:

– Tổng 18 sickles 23 knut. Còn mấy cái này…

Gã chỉ vào mấy cái đồ vừa bỏ riêng ra ban nãy, nói tiếp:

– Chú căn bản cho vào thùng rác thì nó cũng muốn nôn ra. Mấy thứ vô dụng như vậy chú mày thực sự nghĩ bán được đấy à?

Draco hơi giật mình trước con số. Cả đống đồ y đem tới, y cũng đoán trước là sẽ có một số thứ không thể bán được – vì cũng là lần đầu y bán đồ cũ nên chẳng biết nên bỏ cái gì – nhưng y đoán chừng trừ đi thì ít cũng phải được 25 sickles.

Và cái bẽ bàng chưa từng có ùa đến làm tay chân y bắt đầu lúng tũng chẳng biết đặt vào đâu. Ở Hogwarts, học sinh hoàn toànkhông phải trả học phí, đầu năm chỉ mất phí mua đồ dùng nhập học – mặc dù khá đắt– và những khoản chi tiêu lặt vặt của đám học sinh, tóm lại thì ngay cả nhàbình thường cũng có thể xoay được. Huống hồ y còn là con trai, không phải phấn son tô điểm – mà đám nam nhân thì đứa nào đứa nấy, giàu nghèo đều luộm thuộm như nhau cả nên chẳng đến mức phải chi ra mấy khoản chải chuốt nọ kia. Thế thì tiền y chắc cũng thấy y nghèo nên cũng tự bỏ gánh chia hành lý chạy đi hết rồi.

Gã chủ quán thấy y đứng đực ra đó một lúc lâu, mở miệng:

– Sao? Cùng lắm anh mày trả chú 19 sickles, coi như mở zin chú mày lần đầu tới đây. Bán không để anh mày còn dọn hàng.

Draco gật non nửa cái đầu, cũng là bởi vốn dĩ đầu y đã cúi thấp đến chẳng gật được nữa. Y đưa cái bài tay như cây non rụng lá tiếp lấy 1 đồng gelleon và hai đồng sickles bèo bạt.

****

Đính chính lại chút: nhiều người fan ruột của HP sẽ thấy phi lý vì trong nguyên tác thì 17 sickles – tức 1 gelleon – là một số tiền khá lớn mà thậm chí bà Molly từng mua được cả mớ đồ, mà giờ Draco có tận hơn 18 sickles. Cơ mà tộc trưởng nói thật, ta cũng không phải dân kinh tế học vả lại ta cũng nhắc ngay từ đầu là tình tiết truyện bị đẩy lên hơn chục năm, chính vì thế tỉ giá có tí thay đổi, huống hồ chi tiêu ở Scotland thề là nó đắt đến đái dắt luôn các bà con – ăn một miếng thịt bên đó thì buộc đít mấy ngày không dám ỉa.

Vẫn câu cũ, câu từ KHÔNG CHUẨN MỰC – đã cảnh báo – đề nghị không ném đá – vì đó chỉ là hành động của người tối cổ

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Hoan trường ca – Chương 4”

Bình luận về bài viết này